TẢ PHAN ĐỔI MỚI

Cao Xuân Xảo

Tả Phan quê mẹ ta ơi !
Bao đời gắn bó tình người thiết tha.
​Đồng xanh lúa tốt mượt mà,
Sông quê dịu mát đậm đà phù sa.
​Chiều về rộn tiếng chim ca,
Sáo diều vi vút ngân nga lưng trời.
Dưới sông đàn cá lội bơi,
Trên bờ ngan ngỗng nằm phơi nắng vàng.
​​​Bóng tre rợp mát đường làng,
Màn sương khói tỏa mênh mang đất trời.
Đàn bò thong thả rong chơi,
​​Gió đồng mát rượi xanh ngời cỏ cây.
​​​Đồng xanh thẳng cánh cò bay,
Cảnh quê thoáng mát đắm say lòng người.
Cây lành trái ngọt xinh tươi,
​​Má hồng môi thắm rạng ngời gái quê.
Ngẩn ngơ ngắm cảnh trên đê,
​​Mênh mông biển lúa đồng quê sáng ngời.
Làng quê nghèo khổ bao đời,
Từ ngày đổi mới cuộc đời ấm no.
Về quê mà ngỡ đang mơ
Thay da đổi thịt sững sờ xuyến xao.
​Chợ quê hàng hóa dồi dào,
Người mua kẻ bán lao xao chân tình.
Cánh đồng bát ngát hồi sinh,
Đón dòng nước mát lung linh đất trời.
Cấy cày hai vụ tốt tươi,
​​Xua tan nghèo khó phận người đổi thay.
Làng quê đổi mới từng ngày,
Điện đường trường trạm đẹp thay xóm làng.
Nông thôn đường dọc đường ngang,
​​Bê tông rải thảm đường làng thênh thang.
Nhà cao cửa rộng khang trang,
Loa đài tiếng hát âm vang đêm ngày.
Đường làng rợp mát bóng cây,
Hoa xoan, hoa bưởi rụng đầy góc sân.
Giọng hò níu lại bước chân,
Râm ran lớp học trong ngần tiếng ca.
Làng ta giờ đã thay da,
Khoác màu áo mới thiết tha mặn nồng.
Ngọt thơm hương lúa trên đồng,
Lúa thì con gái bềnh bồng tỏa hương.
Thương người một nắng hai sương,
Để cho hương lúa vấn vương hồn người.
Làng quê thắm thiết bao đời,
​​Biết bao kỷ niệm đầy vơi trong lòng.
Một đời áo vải nhà nông,
​​Yêu thương gắn bó ruộng